Từ ngày lấy chồng, tôi biết nhà mình và nhà chồng là hai thế giới khác nhau. Bố mẹ chồng tôi có nhà lớn, có cửa hàng riêng, tiền bạc chẳng thiếu. Còn nhà tôi ở quê, bố mẹ già rồi, quanh năm đau ốm. Bố tôi bị huyết áp với đau khớp, mẹ thì tiểu đường, tháng nào cũng vài lần vào viện huyện khám lấy thuốc. Anh trai tôi làm công nhân, lương chỉ đủ nuôi vợ con. Thành ra từ lúc lấy chồng, tôi vẫn đều đặn gửi thêm tiền về cho bố mẹ.
Ban đầu chồng tôi không nói gì. Anh thương vợ nên mỗi lần bố mẹ tôi nhập viện lại chở tôi về thăm hỏi, khi thì đưa đi khám, khi thì mua thuốc nhưng càng về sau, bố mẹ chồng càng khó chịu ra mặt. Mẹ chồng tôi nhiều lần nói bóng gió ngay trước mặt tôi, đại loại là khổ thân con trai họ, lấy vợ rồi còn phải gánh cả nhà vợ.
Tôi nghe mà nóng ran mặt nhưng vẫn im lặng vì tôi biết, trong mắt bố mẹ chồng, nhà tôi nghèo nên mới đáng bị coi thường như thế.
Mỗi lần bố mẹ tôi ốm, tôi lại thấp thỏm không dám kể nhiều. Có lần mẹ tôi nhập viện 5 ngày vì biến chứng tiểu đường, tôi xin về chăm mẹ, mẹ chồng liền bảo: "Nhà có anh trai rồi chứ có phải mình cô đâu mà việc gì cũng đến lượt".
Ảnh minh họa
Tôi chỉ biết cúi đầu, bà đâu hiểu anh trai tôi đi làm theo ca, nghỉ ngày nào mất tiền ngày đó. Còn bố mẹ tôi già rồi, nhiều lúc chỉ cần có đứa con ngồi cạnh nói chuyện thôi cũng yên tâm hơn.
Điều khiến tôi tủi thân nhất là những bữa cơm gia đình bên chồng. Mỗi khi nhắc đến nhà thông gia, giọng mẹ chồng tôi liền khác hẳn, bà thường dùng giọng thương hại pha chút khinh khỉnh, nói bóng gió kiểu như nghèo hay sinh bệnh vì ăn uống thiếu chất, rồi thì lo cho vợ con là đủ rồi, còn phải lo cho cả nhà ngoại thì ai chịu được, hay là nhà bên đó là cái hố không đáy đấy à?...
Tôi đứng trong bếp mà nước mắt cứ rơi xuống chậu rau lúc nào không biết.
Bố mẹ tôi chưa từng xin nhà chồng tôi một đồng nào. Những lúc bệnh nặng, mẹ tôi còn bảo tôi đừng về nhiều kẻo mất lòng bên nội, vậy mà trong mắt họ, bố mẹ tôi vẫn là gánh nặng.
Nhiều đêm nhìn chồng, tôi thấy anh cũng mệt mỏi. Đi làm cả ngày, cuối tuần lại đưa bố mẹ vợ đi viện, nghe bố mẹ ruột cằn nhằn rồi kẹt giữa hai bên.
Có những hôm từ viện về, tôi nhìn nhà chồng sáng đèn, đầy đủ tiện nghi, rồi nghĩ đến bố mẹ mình đang nằm co ro ở quê uống từng viên thuốc tiết kiệm, tự nhiên thấy khoảng cách không chỉ nằm ở tiền bạc, có khi nó nằm ở cách người ta nhìn nhau nữa. Tôi không biết mình phải sống thế nào giữa hai bên mới không khiến mọi thứ ngày càng nặng nề hơn đây?




