Cơn ác mộng giờ ra chơi: Vỡ nhãn cầu vì chiếc nhíp kim loại
Nạn nhân là cô Tống (42 tuổi), giáo viên tiếng Anh có 17 năm cống hiến tại một trường tiểu học ở Thụy An, Chiết Giang, Trung Quốc. Khoảng 10 giờ sáng ngày 7/1/2026, sau khi kết thúc tiết dạy tại một lớp khối 6, cô Tống đang ở trên bục giảng chấm bài thì phát hiện hai học sinh (một nam, một nữ) xảy ra xô xát dữ dội.
Cô Tống đã ba lần tiến lại can ngăn khi hai học sinh này liên tục tranh chấp từ trong lớp ra đến hành lang. Khi nữ sinh tên Tiểu Phan (đã đổi tên) tỏ ra kích động, đập cửa và có hành vi tấn công, cô Tống đã khống chế, ấn nữ sinh này xuống bàn để làm dịu tình hình. Sau khi một nam giáo viên khác vào hỗ trợ và tách hai học sinh ra, cô Tống quay lưng đi về phía bục giảng.
"Lúc đó nữ sinh đứng ngay bên tay phải tôi, hai tay giấu sau lưng. Tôi nghĩ một lát nữa em ấy sẽ bình tĩnh lại nên không nói gì. Không ngờ em ấy đột nhiên giơ tay đâm thẳng vào mắt phải của tôi. Mọi chuyện quá nhanh, tôi hoàn toàn không có phòng bị, mắt phải lập tức tối sầm, tôi cảm nhận rõ có chất lỏng chảy ra từ hốc mắt, lấy tay quệt thử mới biết đó là máu" - Cô Tống bàng hoàng kể lại.
Tại bệnh viện, các bác sĩ chẩn đoán cô bị "rách nát nhãn cầu phải, xuất huyết tiền phòng, rách mí mắt, thoát vị thủy tinh thể do chấn thương và tăng nhãn áp thứ phát". Tính đến nay, cô đã trải qua 2 cuộc phẫu thuật lớn và đang đối mặt với cuộc phẫu thuật thứ 3, nhưng thị lực mắt phải vẫn rất mờ, liên tục đau nhức và viêm nhiễm mỗi khi trái gió trở trời. Cơ quan pháp y giám sát kết luận thương tật của cô ở mức Thương tích nhẹ độ 2 (theo thang đo pháp y Trung Quốc).
Cô Tống bị nữ sinh dùng nhíp đâm vào mắt
Quyết định không xử phạt gây tranh cãi
Ngày 18/4/2026, Cục Công an thành phố Thụy An đã ban hành “Quyết định không xử phạt hành chính” . Theo cơ quan điều tra, hành vi của nữ sinh Tiểu Phan đã cấu thành tội cố ý gây thương tích, nhưng do chưa đủ 14 tuổi, căn cứ theo Luật Xử phạt Quản lý An ninh và Luật Phòng chống Tội phạm Vị thành niên , cảnh sát quyết định không xử phạt hành chính, chỉ tiến hành khiển trách và yêu cầu gia đình nghiêm khắc giáo túc.
Tuy nhiên, vụ việc đang gặp phải sự phản kháng mạnh mẽ từ nạn nhân do sự chậm trễ khó hiểu từ phía cơ quan chức năng. Thứ nhất, kết quả giám định thương tật có từ ngày 11/2/2026, nhưng mãi đến ngày 18/5 (tức hơn 3 tháng sau), cô Tống mới được cầm văn bản trên tay sau nhiều lần gặng hỏi.
Thứ hai, trên văn bản ghi rõ người bị hại có quyền yêu cầu tái giám định trong vòng 3 ngày kể từ khi có kết quả. Việc cảnh sát "ngâm" văn bản suốt 3 tháng đã tước đi quyền lợi hợp pháp này của cô.
Hiện tại, cô Tống không chấp nhận kết quả này và đã chính thức nộp đơn xin rà soát hành chính (khiếu nại quyết định của cảnh sát).
Tương lai mịt mù và nỗi đau tâm lý kéo dài
Không chỉ tàn phế một bên mắt, cô Tống còn bị chẩn đoán mắc Hội chứng rối loạn căng thẳng sau sang chấn (PTSD) và trầm cảm nặng. Cô cho hay: "Mấy tháng nay tôi sợ ngủ. Cứ nhắm mắt là lại mơ thấy cảnh tượng bị đâm vào mắt hôm đó. Tôi sợ hãi tất cả những vật sắc nhọn, và sợ phải quay trở lại trường học..."
Về phía gia đình học sinh, phụ huynh của nữ sinh Tiểu Phan đã lên tiếng xin lỗi và cho biết đã chi trả gần 20.000 tệ (khoảng 70 triệu VNĐ) cho 2 ca phẫu thuật đầu tiên, đồng thời cam kết sẽ không trốn tránh trách nhiệm. Được biết, nữ sinh này hiện đã nghỉ học. Cơ quan Chức năng cũng đã phê duyệt trường hợp của cô Tống là tai nạn lao động (bảo hiểm tai nạn nghề nghiệp).
Bình luận về vụ việc, các luật sư hàng đầu tại Trung Quốc cho rằng dù nữ sinh miễn trách nhiệm hình sự và hành chính, trách nhiệm dân sự vẫn phải được thực thi triệt để.
Theo đó, phụ huynh với tư cách là người giám hộ phải bồi thường toàn bộ chi phí y tế, phí chăm sóc, tổn thất thu nhập và khoản bồi thường khuyết tật (nếu có) cho cô giáo.
Thứ hai, quy trình của cảnh sát có tì vết nghiêm trọng khi chậm trễ giao văn bản giám định thương tật, cô Tống hoàn toàn có căn cứ pháp lý để kiện quy trình này. Ngoài ra, nhà trường cũng phải chịu trách nhiệm liên đới. Sự việc hai học sinh ẩu đả liên tục 3 lần trong giờ giải lao nhưng nhà trường không có biện pháp can thiệp kịp thời, cũng như không quản lý việc học sinh mang vật sắc nhọn nguy hiểm (nhíp kim loại) vào lớp, thể hiện sự buông lỏng trong quản lý. Nhà trường buộc phải gánh vác trách nhiệm bồi thường bổ sung cho nạn nhân.




